Không biết chồng nhà người ta thế nào chứ chồng tôi vô tâm đến mức nhiều khi khiến tôi tủi thân chảy nước mắt.

Kể ra đây câu chuyện của mình, mọi người sẽ đánh giá tôi nói xấu chồng. Nhưng thật sự tôi chán và mệt mỏi khi sống cùng người đàn ông như vậy. Bởi thế tôi lên đây than thở chút cho nhẹ lòng mình.

Chồng tôi là con trai út trong gia đình có 3 chị em. 2 chị đầu là gái còn chồng tôi là con trai duy nhất nên được bố mẹ chiều chuộng từ bé. Dù gia đình chẳng có điều kiện kinh tế nhiều nhưng anh ăn chơi, đàn đúm bạn bè.

Lúc mới gặp nhau, tôi bị choáng ngợp với vẻ ngoài hào nhoáng ấy của chồng. Ngoài cái mẽ đẹp trai bên ngoài ra, anh còn thể hiện rất tâm lý và có điều kiện khi không tiếc tay mua cho bạn gái các quà tặng đắt đỏ. Anh còn khoe tự kinh doanh bên ngoài 1 tháng không dưới 50 triệu. Tôi nghĩ, yêu là lấy người như chồng tôi sẽ chẳng bao giờ khổ.

Đám cưới của 2 đứa nhanh chóng được tiến hành sau hơn 1 năm yêu. Nhưng cưới về tôi mới thấy giống như bị anh lừa dối. Thực tế anh chỉ được cái mẽ bên ngoài, thích việc nhẹ lương cao, ham la cà nhậu nhẹt, không chịu được cảnh gò bó. Tất cả mọi chi tiêu gia đình 1 mình tôi gánh vác hết. Trong khi đó chồng luôn tụ tập đến khuya, coi nhà như cái quán trọ.

Thậm chí khi tôi mang bầu, dù ốm nghén mệt mỏi nhưng chưa bao giờ chồng đỡ đần. Cũng chưa bao giờ anh hỏi được câu vợ thèm ăn gì để mua hoặc nấu bữa cơm ngon cho ăn. Cùng đi làm về như nhau, trong khi vợ bầu tất tả dọn dẹp nhà cửa, cơm nước thì chồng nằm khểnh xem ti vi, chơi game. Chỉ cần 1 cuộc gọi của bạn bè là 5 phút sau anh đã ra khỏi nhà đi rượu bia tới gần sáng.

Bao lần đi thăm khám thai kỳ cũng một mình tôi tự đi. Mua đồ bầu sơ sinh cũng tự tôi đi sắm. Không bao giờ biết cảm giác được chồng ở bên thế nào khiến tôi nhiều lúc tủi thân đến phát khóc

Hôm tôi nhập viện mổ sinh con, may mắn có bà ngoại lên đỡ vài hôm. Chồng tôi chạy đi chạy lại bên ngoài mang cơm nước cho vợ. Khi ở viện về, bà ngoại chăm cho 2 mẹ con tôi 1 tháng cữ, sau đó vợ chồng phải tự chăm nhau.

Hàng ngày sáng sớm tranh thủ lúc con đang ngủ tôi bảo chồng trông 1 lúc rồi đi chợ. Sau đó, tôi tự nấu cơm nước ăn hàng ngày. Do bận con nhỏ nên lần nào sắp mâm xong cũng một mình chồng ngồi ăn trước, con quấy khóc nên tôi toàn ăn sau. Nhưng lần nào ngồi vào mâm, chồng cũng ăn hết sạch các đồ ngon, chỉ chừa lại cho vợ toàn chỗ xương xẩu.

Chiều qua tôi nấu rất nhiều món ngon. Chồng đi làm về còn mua thêm mấy quả cà pháo muối. Lúc sắp lên mâm xong, con lại quấy nên tôi vội vàng chạy vào dỗ ngủ. Khoảng 35 phút sau quay ra để ăn thì trên mâm sạch bách chẳng còn món nào, chỉ còn lại vài miếng cà pháo thâm đen.

Bao lần như vậy nên tôi tủi thân quá bảo:

 “Sao anh ăn trước mà chẳng biết phần vợ đẻ gì cả. Mâm cơm giờ chỉ còn cà pháo muối thế này em còn gì ăn để con có sữa bú chứ. Anh vô tâm quá”.

Vợ bảo như vậy mà chồng nói:

“Có ăn là tốt rồi còn hoạnh với họe. Đến bữa không ra ăn thì nhịn. Bà đẻ ngày xưa người ta ăn cà pháo, cà muối đầy ra có ai làm sao đâu mà giờ vẽ chuyện. Mà đẻ xong, cô ăn uống đạm bạc thôi để về dáng nhanh, đỡ mất tiền giảm cân, đừng vin vào lý do cho con bú để ăn lắm”.

Nghe chồng nói mà tôi chán hẳn. Sao tôi lại lấy phải người chồng vô tâm và tệ bạc như thế này chứ. Vợ mới sinh mà phán xanh rờn ăn được cả cà muối thì tôi cũng bó tay.

By admins